GIÁP NĂM.

Dạo này, thật khó, để mình lại mở lời những điều mình vốn nghĩ.

Có thể đã lâu quá rồi mình chọn cách im lặng. Che giấu những điều dậy sóng bên trong bằng đôi ba câu chuyện phù phiếm ồn ào với bè bạn.

Buổi tối hôm nay, mình làm những điều mình thật không nên làm. Đó là một sự hạ mình, mình nghĩ vậy. Nhưng biết làm sao, con người mình ấy mà, cứ phải cư xử như vậy. Mà hóa ra, nhờ sự hạ mình ấy, có những thứ tỏ rõ ra, nhưng mình không dám nhìn trực diện vào.

Cuộc đời này luôn có những ngày buồn nhất.

Có thể là hôm nay.

Khi mình biết mình bị chối bỏ rồi.

 

Advertisements

[.]

Có một buổi sáng thức dậy, mình làu bàu với bạn về việc cả đêm bạn quay lưng ngủ không ôm lấy mình. Bạn cười xòa nhắc mình ngủ quên không nhớ, bao nhiêu lần bạn đã ôm mình từ phía sau.

Ừ, mình đã không nhớ.

Buổi trưa mình áp mặt vào cửa kính, nhìn được ra một góc sông. Bạn ôm lấy mình từ phía sau, hôn lên tóc và hỏi mình đã gội đầu chưa. Hỏi mình có phải vừa nôn không. Bảo mình đừng buồn nữa và đừng nghĩ nữa.

Có những điều thật khó khăn, như việc bạn bảo mình đừng nghĩ nữa. Như việc mình nhắc mình quên đi.

Những khoảnh khắc bình yên đã qua ấy, đôi khi, dịu dàng như một làn suối ấm chảy suốt hết những tháng năm nghiệt ngã này.

Nhưng rồi sẽ đến một ngày, lại là vết cứa xót xa.

#HidingMyHeartAway

I wish I could lay down beside you when the day is gone

And wake up to your face against the morning sun

But like everything I’ve ever known, you disappear one day

So I spend my whole life hiding my heart away

#HidingMyHeartAway ADELE

#HisflowerIMG_9930

những buổi chiều tháng mười.

Mình còn nhớ mãi mấy buổi chiều những năm cũ. Cũng mịt mờ bảng lảng như những buổi chiều hôm nay.

Chúng mình ngồi bên ô cửa sổ, nhìn xuống thảm cỏ mướt xanh, nói đôi ba câu bâng quơ về tuổi trẻ, về ngày mai, về ngày sau. Mình đốt một điếu thuốc, và mơ ước cuộc đời như làn khói trắng vậy, bay lên, rồi tan ra mãi.

Những buổi chiều hôm nay thường gợi trong lòng mình một nỗi khó chịu. Mình nghĩ đến những thời điểm mình đi chệch đường, những lời mình nói, những lời người nói. Cuộc đời mình tự dưng mệt mỏi, mốc thếch trong mớ công việc không có lối ra, trong những điều không vui của  người đời, trong những ý nghĩ sai lầm, và những lời nói thương nhau vội vàng không biết có khi nào ân hận.

Cứ mỗi 30′ mình sẽ bước ra ngoài một lần. Để hít thở. Để bình tĩnh. Để biết rằng mình vẫn còn đang trong tình trạng tốt nhất. Và lặng lẽ như con ong nhỏ, sống tiếp cuộc đời của mình. Những lời than vãn không kéo mình lên được. Những cơn mệt mỏi rồi thì cũng phải qua thôi. Hóa ra, không ai sống thay được cho phần mình. Cứ thế mà cố gắng lên 🙂

 

Mà đôi khi, mình nghĩ, “cố gắng” quả là hai từ chết tiệt.

Và có những cú lặn sâu mà mình không bao giờ muốn ngẩng đầu lên nữa.

 

 

Những mùa mưa năm cũ

Mình thường nhớ lại những ngày mưa cuối năm hai ngàn mười bốn. Lúc ấy mới sinh Thỏ, mình còn ở nhà. Mình còn trẻ và chưa biết cách làm một người Mẹ thế nào là phải. Mình cứ bản năng quẩn quanh bên con. Cho con bú, ngủ với con, nói chuyện với con. Mình nói với Thỏ nhiều đến mức bà vú phải càm ràm – nó có hiểu gì đâu mà nói lắm.

 

Ấy thế mà, 10 tháng tuổi, bắt đầu nói nhiều hơn con nhà người. Giờ thì nói suốt, nói lắm, nói dễ thương những kiểu như “Alo Mẹ hả, đã lâu lắm rồi mẹ không có ru con?.”

 

Những ngày mưa ấy êm đẹp biết mấy. Mình làm mẹ lần đầu lóng ngóng. Nhưng vẫn cứ tha thiết như vậy. Như mình của mấy năm trước đó và kể cả về sau này.

 

Có rất nhiều chuyện đi qua thời gian, mình lớn khôn lên thì mới nghiệm ra nhiều điều. Mình không trách bản thân từng nông nổi, chỉ trách đôi khi không lắng nghe mẹ cha nhiều hơn, nên cũng đau khổ nhiều hơn. Không hiểu sao giai đoạn này, mình cứ nhớ mãi những câu chuyện về Cha và Mẹ; buồn và vui. Hẳn mình đang cảm thấy sợ hãi mình già đi quá nhanh không phản ứng kịp. Mình sợ hãi và âu lo. Và phiền muộn.

 

Và ước giá như có thể nằm xuống mùa đông này. Chỉ ngủ thôi, và đừng ưu phiền thêm nỗi niềm gì nữa cả.

tran-thi-tuy-loan-vien-man

Thỏ goes around …

Hình này là hôm đi Hà Nội, Thỏ ăn trưa cùng cả nhà ở quán Cơm phố cổ, ngày thứ hai em ở Hà Nội. 

Năm tháng trôi qua, em rồi lớn lên. Mẹ chỉ biết giữ những khoảnh khắc bên nhau này làm kỉ niệm. Mỗi ngày lại yêu em nhiều hơn hôm qua một chút.

Mới đó mà chân lại muốn đi rồi em ơi. 

 

Holidayyy

Thanh xuân chóng vánh. Ngày vui vội tàn. Đến khi nào tụi mình mới thôi ngơ ngẩn giữa nhân gian … 

 

hôm nay mưa 250415

Cũng có mấy lần mình đã muốn buông tay.

Chuyện này. Chuyện kia. Chuyện nọ. 

Rắc rối tự bản thân chúng kéo đến, mình hoang mang một mình trong mớ bùng nhùng tự tìm một lối đi.

Mà rồi, lần nào chuyện cũng qua được. Rồi thanh thản. Rồi nhẹ nhàng.

Bữa tối mình ngồi với bạn và anh, mình bảo thật ra em không còn cảm giác phải cố gắng nữa. Em nghĩ con đươngf mẹ vạch ra chính là con đường em nên đi. Hẳn là như vậy. Nhưng ngày vẫn cứ buồn lê thê quá đi. Con người vẫn kèn cựa nhau trong những nhỏ nhặt cuộc đời. Em mệt rồi em muốn bỏ đi.

Không ai dạy mình cách để tồn tại. Cuối cùng ra, mình đã chọn lựa theo bản năng của riêng mình. Nên khi từ bỏ, mình chỉ nên nghĩ rằng mình đã vui đủ rồi, giờ thì phải kết thúc thôi. Nên là như vậy.

Hẳn phải là như vậy.